Quá khứ 20, một người tử tế và một người buông bỏ
Bài viết lạ,  Bài viết hay

The Past at Twenty A Kind Person and The One Who Walked Away

The Past at Twenty A Kind Person and The One Who Walked Away | Quá khứ 20, một người tử tế và một người buông bỏ

Today, in a moment of pure coincidence, I found myself scrolling through an old photo folder on my computer. Among hundreds of familiar images, there was one that made me stop for a long time. It was a screenshot of a message exchange with someone I had once been close to for only a short period of time, yet one that carried with it the tender and inexperienced emotions of my early twenties.

We met through a game called Arena of Valor. One evening, while I was playing ranked matches, we were randomly placed on the same team and happened to coordinate surprisingly well. After that match, he invited me to continue ranking together. It was nothing remarkable on the surface, yet it marked the beginning of a connection that I still remember vividly to this day.

He was an excellent player, especially when it came to marksmen. His Violet once held top regional power rankings, and Kanie Batman was another hero he played exceptionally well. As for me, I was simply a girl who mostly played support or control based mid lane heroes. Most of the time, he carried me through matches. There were games where I performed decently, but more often than not, he was the one pulling me up the ranks. We played together, we won, we lost, we laughed, and sometimes we sat in silence after a series of defeats.

After a few matches, it was time to log off. He messaged me asking for my social media so we could contact each other more easily when playing. I gave him my phone number and we added each other on Zalo. From that moment on, we started talking more frequently.

I cannot remember exactly when it happened, only that very soon after we met in the game, we were messaging almost every day. He asked about my age, my daily life, and my relationship status. When he found out that I was single, he suggested setting a relationship status together in the game.

For a twenty year old who had never truly been in a serious relationship, his suggestion left me both confused and curious. I did not know what setlove really meant, nor did I think deeply about its implications. At that time, my only thought was that it would be nice to have the relationship frame. Carefree, indifferent, and painfully naive.

He sent me a large number of in game flowers so that we could quickly reach level fifteen together. On mornings when I woke up early and managed to log in, I sent flowers back to him, but he often told me to let him handle it. It was the first time in my life that I felt what it was like to have someone actively care for me and willingly give me something, even if it existed only within a virtual world.

He lived very far away from me. I was in a central province, while he lived in the south. That physical distance did not seem to discourage him at all. He said that if I ever wanted to meet, he could come at any time. Yet with my shy nature, I always brushed the idea aside. I was afraid of long journeys, afraid of awkward meetings, and even afraid that if we ever met in person, I might end up running away.

That part of my personality was not only an obstacle to our relationship at the time. Later on, I came to understand that it was a fundamental part of who I was.

After we officially acknowledged our connection, we talked even more. Before work, we would send messages to encourage each other, and after finishing for the day, we would plan to play together in the evening. At that time, I was in my final year of university and also working a part time job, which made my life busy yet more vibrant than ever.

During the day, I attended classes, worked, and interacted with friends, lecturers, and all kinds of people. At night, I logged into the game to play with him and listen to his voice. Sometimes I turned on my microphone so that we could coordinate better. Gradually, without realizing it, I began to rely on those conversations.

He cared for me almost unconditionally. Whenever I felt down, he was willing to leave his games with friends just to listen to me. He listened carefully, analyzed my problems, and offered advice that helped ease my mind. He was five years older than me, and it was evident that the experiences he had been through gave him a level of maturity that I lacked at the time.

I do not know how others might have judged him, nor do I know whether he was behaving that way simply because he wanted to get closer to me. But at least through the way he treated me, I felt that he was a kind and decent person, thoughtful, responsible, and genuinely caring.

He never gave me any expensive gifts. I never once thought about taking advantage of him to buy skins or items in the game. There was a time when I asked him whether I should choose a skin for Teri or Dolia. In truth, I planned to buy one myself and only wanted his opinion. He said that if I could not afford it, he would buy the other one for me.

I realized then that I had unintentionally stepped into a sensitive area. I declined honestly and explained that I wanted to play the game based on my own ability. If I wanted a skin, I would buy it myself. Our relationship involved no material gain, yet the affection he gave me was something I could clearly feel.

There were times when I asked him to sing for me. Without hesitation, he would play music, record his voice, and send it to me, even when it was already nine or ten at night.

At one point, I truly believed that things might go further. But in the end, I was the one who destroyed that relationship with my own hands.

Family issues weighed heavily on me and made me feel unworthy of someone like him. I believed he was a good person, probably raised with strong values. I imagined countless scenarios about the future, about possible opposition between our families, about the geographical distance, about whether he was truly the person he appeared to be.

I was afraid. I overthought everything until I could barely endure my own thoughts.

At twenty, first emotions are fragile and unclear. Much later, after reading several psychology articles, I realized that I carried a fear called the fear of loving. Whenever a relationship began to move closer, anxiety would overwhelm me. My thoughts spiraled endlessly, as if my mind were about to explode.

Family pressure, the stress of my final year at university, the fear of losing myself, the fear of not graduating on time all piled up at once. And so, I chose to stop.

I sent him a message asking to end things. More cruelly, I canceled our in game relationship status and suggested remaining friends. He was probably shocked. Looking back now, it almost seems absurd that a twenty year old girl prepared an entire Word document full of reasons to break things off with a twenty five year old man.

At that moment, all I wanted was for my mind to feel lighter. I poured all my chaotic thoughts onto him, even as he tried to hold on and asked me to calm down. I told him that being with me would only waste his time, that he deserved a more stable relationship.

After many messages, he could no longer continue talking to me.

I cried a great deal. For the first time in my life, I felt heartbroken over someone I had never met in real life. It felt like a breakup, even though deep down I knew that our bond was not deep enough to call him an ex lover. We were more like two strangers who played games and shared conversations, never making it far before I extinguished everything.

And after that, there was no after. We stopped playing together.

Now, having grown a little older and gone through more experiences, every time I think of him, I know that I owe him a sincere apology. My youthful impulsiveness should never have hurt someone who genuinely cared about me. I should not have projected my own wounds onto another person and made them suffer as well.

Those were profound lessons of my youth.

Deep down, I wish him happiness. Perhaps my decision to leave back then was actually the best thing for him. Because someone who is afraid of love, if unable to overcome that fear, will struggle to maintain any relationship.

For now, not loving anyone feels like the safest choice for me. Somewhere in my thoughts, I am still waiting for someone who can give me a sense of security strong enough for me to step out of this fear.

I do not know who that person will be.
And perhaps, it will take a very long time.

Hôm nay, trong một khoảnh khắc rất vô tình, tôi lướt lại kho ảnh cũ trong máy tính. Giữa hàng trăm tấm ảnh quen thuộc, có một bức khiến tôi dừng lại rất lâu, đó là ảnh chụp một đoạn tin nhắn với một người mà tôi đã từng gắn bó trong một quãng thời gian ngắn, nhưng lại mang theo rất nhiều cảm xúc non nớt của tuổi chớm 20.

Tôi và anh quen nhau qua một trận game Liên Quân (AOV). Một buổi tối nọ, khi tôi vào đánh đỉnh cao, chúng tôi ghép chung đội và có một ván đấu phối hợp khá ăn ý. Sau trận đó, anh mời tôi chơi tiếp rank. Chỉ đơn giản vậy thôi, không có gì đặc biệt, nhưng đó lại là điểm khởi đầu cho một mối quan hệ mà sau này tôi vẫn nhớ mãi.

Anh chơi rất giỏi, đặc biệt là các tướng xạ thủ. Violet của anh từng có điểm chiến lực top miền, còn Kanie (Batman) cũng là một vị tướng anh đánh cực kỳ tốt. Còn tôi – một cô gái chỉ quen chơi trợ thủ hoặc mid thiên về khống chế, thì phần lớn thời gian trong game đều được anh “gánh”. Có những trận tôi chơi ổn, nhưng đa số là anh kéo tôi lên sao. Chúng tôi cùng nhau chơi rank, có thắng, có thua, có lúc vui vẻ, cũng có lúc im lặng sau những ván thua liên tiếp.

Chơi vài ván thì đến lúc nghỉ. Anh nhắn tin hỏi xin mạng xã hội để tiện liên lạc mỗi khi chơi game. Tôi gửi số điện thoại để hai đứa kết bạn Zalo. Từ đó, chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn.

Tôi không nhớ chính xác từ khi nào, chỉ biết rằng rất nhanh sau lần gặp gỡ ấy, chúng tôi nhắn tin gần như mỗi ngày. Anh hỏi tôi bao nhiêu tuổi, đang làm gì, tình trạng mối quan hệ ra sao. Khi biết tôi vẫn độc thân, anh ngỏ ý setlove trong game.

Với một đứa 20 tuổi, chưa từng có mối tình nào ra hồn, lời đề nghị ấy vừa khiến tôi hoang mang, vừa tò mò. Tôi không biết “setlove” sẽ như thế nào, càng không nghĩ nhiều đến ý nghĩa phía sau nó. Trong đầu tôi lúc đó chỉ đơn giản là: “Thôi thì set để lấy khung viền thôi.” Vô tư, vô tâm, và cũng rất ngây ngô.

Anh gửi cho tôi rất nhiều hoa để cả hai nhanh lên level 15. Những hôm tôi dậy sớm, mở máy được, tôi cũng gửi hoa lại cho anh, nhưng anh thường bảo: “Để anh gửi cho.” Đó là lần đầu tiên trong đời tôi cảm nhận được việc có một người chủ động quan tâm, chủ động dành cho mình điều gì đó — dù chỉ là trong một trò chơi.

Anh ở rất xa tôi. Tôi sống ở một tỉnh miền Trung, còn anh ở miền Nam. Khoảng cách địa lý ấy dường như không làm anh chùn bước. Anh nói nếu tôi muốn gặp, anh có thể đến bất cứ lúc nào. Nhưng với bản tính nhút nhát, tôi luôn gạt đi. Tôi sợ đi xa sẽ mệt, sợ gặp mặt sẽ ngại, thậm chí sợ… nếu gặp thật, tôi sẽ trốn anh.

Tính cách ấy không chỉ là rào cản cho mối quan hệ lúc đó, mà sau này tôi mới hiểu, nó còn là một phần rất lớn trong con người tôi.

Từ ngày xác nhận quen nhau, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn. Trước giờ đi làm thì nhắn tin cổ vũ nhau, tan ca lại hẹn tối về chiến game. Khi ấy tôi đang là sinh viên năm cuối, đồng thời làm thêm một công việc part-time, nên cuộc sống trở nên bận rộn nhưng cũng sinh động hơn rất nhiều.

Ban ngày, tôi đi học, đi làm, tiếp xúc với bạn bè, thầy cô và đủ kiểu người. Ban đêm, tôi lại vào game chơi với anh, nghe anh nói chuyện. Có những lúc tôi mở mic để hai đứa phối hợp hiểu ý hơn. Rồi chẳng biết từ khi nào, tôi bắt đầu phụ thuộc vào những cuộc trò chuyện ấy.

Anh quan tâm tôi gần như vô điều kiện. Khi tôi buồn, anh sẵn sàng bỏ dở game với bạn bè để nghe tôi tâm sự. Anh lắng nghe, phân tích, đưa ra lời khuyên để tôi nhẹ lòng hơn. Anh hơn tôi 5 tuổi, và rõ ràng những trải nghiệm anh từng đi qua đã cho anh sự chín chắn mà tôi lúc đó còn thiếu rất nhiều.

Tôi không biết trong mắt người khác anh là người thế nào, cũng không biết liệu anh có “diễn” vì đang muốn làm quen tôi hay không. Nhưng ít nhất, trong những gì anh đối xử với tôi, tôi cảm nhận được anh là một người tử tế, có trước có sau, suy nghĩ chín chắn và biết quan tâm người khác.

Anh chưa từng tặng tôi món quà đắt tiền nào. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lợi dụng ai để mua skin hay vật phẩm trong game. Có một lần tôi hỏi anh giữa hai skin của Teri và Dolia thì nên chọn cái nào. Thật ra tôi định tự mua, chỉ là phân vân nên hỏi ý kiến. Anh nói nếu tôi mua không được thì anh sẽ mua cái còn lại cho tôi.

Tôi nhận ra mình đã vô tình chạm vào một chuyện nhạy cảm. Tôi từ chối thẳng thắn và nói rõ rằng tôi muốn chơi game bằng khả năng của mình, nếu thích skin thì tôi sẽ tự mua. Mối quan hệ của chúng tôi không có lợi ích vật chất, nhưng tình cảm anh dành cho tôi thì tôi có thể cảm nhận được rất rõ.

Có những lúc tôi muốn nghe anh hát, anh sẵn sàng bật nhạc, thu âm giọng mình gửi cho tôi dù lúc đó đã 9–10 giờ tối.

Tôi đã từng nghĩ mọi chuyện có thể sẽ tiến xa hơn. Nhưng rồi chính tôi – là người đã tự tay phá vỡ mối quan hệ ấy.

Những biến cố trong gia đình khiến tôi cảm thấy mình không xứng với anh. Tôi nghĩ anh là người tốt, chắc hẳn được gia đình giáo dục rất kỹ. Tôi tưởng tượng đủ thứ về tương lai, về sự cản trở giữa hai gia đình, về khoảng cách địa lý, về việc liệu con người anh có thật sự như những gì tôi đang thấy.

Tôi sợ. Tôi nghĩ rất nhiều. Tôi overthinking đến mức chính mình cũng không chịu nổi.

Tuổi 20 với những cảm xúc đầu đời quá mông lung. Sau này, khi đọc vài bài viết về tâm lý học, tôi mới nhận ra mình có một nỗi sợ mang tên sợ yêu. Cứ mỗi khi một mối quan hệ có xu hướng tiến gần, tôi lại lo lắng đủ điều, đầu óc rối tung, như sắp nổ tung vì suy nghĩ.

Áp lực gia đình, áp lực năm cuối đại học, nỗi sợ đánh mất bản thân, sợ không thể tốt nghiệp đúng hạn… tất cả chồng chất lên nhau. Và tôi đã chọn cách dừng lại.

Tôi nhắn tin nói lời chia tay. Tàn nhẫn hơn, tôi hủy setlove và mong chuyển sang làm bạn. Có lẽ anh đã rất sốc. Nghĩ lại cũng buồn cười, một cô nhóc 20 tuổi, soạn hẳn một file Word đầy lý do để chia tay một người 25 tuổi.

Lúc đó tôi chỉ muốn đầu óc mình nhẹ đi. Tôi đẩy hết mọi suy nghĩ hỗn loạn sang anh, mặc cho anh níu kéo, mong tôi bình tĩnh lại. Tôi nói rằng quen tôi chỉ làm anh mất thời gian, rằng anh xứng đáng với một mối quan hệ ổn định hơn.

Sau rất nhiều tin nhắn, anh không thể tiếp tục nói chuyện với tôi nữa.

Tôi đã khóc rất nhiều. Lần đầu tiên trong đời, tôi buồn vì một người mà ngoài đời tôi chưa từng gặp. Buồn như thất tình, dù sâu trong lòng tôi vẫn biết mối quan hệ ấy chưa đủ sâu để gọi là “người yêu cũ”. Chúng tôi giống như hai người anh em xa lạ, chơi game và tâm sự cùng nhau, chưa kịp đi xa thì tôi đã vội dập tắt mọi thứ.

Rồi sau đó, không còn “sau đó” nữa. Chúng tôi ngừng chơi game cùng nhau.

Bây giờ, khi đã lớn hơn một chút, trải qua thêm nhiều chuyện, mỗi lần nhớ lại người anh ấy, tôi biết mình nợ anh một lời xin lỗi thật sự. Tuổi trẻ bồng bột của tôi không nên làm tổn thương một người đã từng quan tâm mình như vậy. Tôi không nên lấy những tổn thương của bản thân áp đặt lên người khác.

Đó là những bài học rất lớn của tuổi thanh xuân.

Sâu trong lòng, tôi chúc anh luôn hạnh phúc. Biết đâu, việc tôi rời đi ngày ấy lại là điều tốt cho anh. Bởi một người sợ yêu, nếu không vượt qua được nỗi sợ của chính mình, thì rất khó giữ được bất kỳ mối quan hệ nào.

Có lẽ hiện tại, không yêu ai là điều an toàn nhất với tôi. Đâu đó trong suy nghĩ, tôi vẫn chờ một người có thể mang lại cho tôi cảm giác an toàn đủ lớn để tôi dám bước ra khỏi nỗi sợ này.

Không biết là ai.
Và có lẽ… sẽ còn rất lâu.

Don’t get older. I level up.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *