Hoa sen
Bài viết hay,  Chuyện tùm lum,  Diary

“Bốn ngày nghỉ lễ và tôi chọn trở về nhà”

Năm 2026, kỳ nghỉ lễ 30/4 và 1/5 dường như dài hơn mọi năm. Hai ngày lễ rơi vào thứ Năm và thứ Sáu, nối tiếp với thứ Bảy và Chủ Nhật, tạo thành bốn ngày nghỉ trọn vẹn. Với nhiều người, đó là khoảng thời gian lý tưởng để lên kế hoạch cho một chuyến du lịch, khám phá một vùng đất mới, hay đơn giản là gặp gỡ bạn bè lâu ngày chưa gặp. Những bức ảnh check-in, những chuyến đi xa, những buổi tụ họp náo nhiệt dường như là cách quen thuộc để tận hưởng kỳ nghỉ. Nhưng không phải ai cũng chọn cách đó. Có những người, trong đó có tôi, lại chọn một điều rất đơn giản: về nhà. Không phải vì không có thời gian hay cơ hội đi đâu đó. Ngược lại, bốn ngày nghỉ là đủ để thực hiện một chuyến đi thú vị. Nhưng năm nay, giống như nhiều lần trước, tôi vẫn chọn trở về nhà với mẹ. Với tôi, khi nào còn có thể về nhà, thì đó vẫn luôn là lựa chọn đầu tiên. Bởi vì nhà không chỉ là một nơi để quay về, mà còn là nơi đem lại cảm giác bình yên nhất. Ở đó, tôi không cần phải cố gắng trở thành ai khác. Không cần phải giữ ý hay cảnh giác với bất cứ điều gì. Tôi có thể sống đúng với bản thân mình, một cách tự nhiên và thoải mái nhất. Cảm giác ấy rất khó tìm thấy ở bất kỳ nơi nào khác. Mỗi lần về nhà, tôi lại có cảm giác như mình được hòa vào thiên nhiên. Không gian quen thuộc, những khoảng sân nhỏ, những tán cây, những luống rau… tất cả tạo nên một bầu không khí khiến đầu óc tôi như nhẹ bẫng. Có những lúc tôi chỉ ngồi lặng yên, nhìn mây trôi, nghe tiếng gió và cảm giác như tâm trí mình đang lơ lửng đâu đó giữa bầu trời. Một cảm giác bình yên rất khó diễn tả thành lời.

Hoa súng

Về đến nhà, tôi vẫn ngồi ở chính căn nhà ấy  căn nhà đã theo tôi suốt cả tuổi thơ. Nơi tôi lớn lên, nơi chứng kiến từng bước trưởng thành của mình, và cũng là nơi lưu giữ rất nhiều ký ức. Mỗi góc nhỏ trong nhà dường như đều có một câu chuyện riêng. Khi tôi bước vào nhà, nhìn thấy mẹ, bố và em trai, mọi người nở nụ cười chào đón. Những khoảnh khắc ấy tưởng chừng rất bình thường, nhưng lại khiến lòng tôi ấm lên một cách kỳ lạ. Có lẽ chính những điều giản dị đó đã trở thành những ký ức không thể nào quên mỗi lần tôi trở về. Tôi yêu căn nhà của mình rất nhiều. Đó không phải là một ngôi nhà lớn hay sang trọng. Nó chỉ là một căn nhà đơn sơ, nhưng được mẹ tôi chăm chút từng chút một. Mẹ trồng rất nhiều cây. Có cây hoa, có cây cảnh, có cả những cây rau, cây trái. Nhìn quanh nhà lúc nào cũng thấy màu xanh của lá, màu sắc của hoa, và cảm giác mọi thứ đều tràn đầy sức sống. Tôi yêu từng chậu cây, từng nhành hoa, từng khoảng sân nhỏ của ngôi nhà này. Nhưng càng yêu, tôi lại càng có một nỗi sợ rất nhẹ nhàng len vào trong lòng: sợ một ngày nào đó khung cảnh quen thuộc này sẽ thay đổi hoặc biến mất. Có thể là vì thời gian, vì cuộc sống, hay vì mỗi người rồi cũng sẽ phải đi theo những con đường riêng. Kỳ nghỉ lễ đã kết thúc rồi, nhưng đến bây giờ tôi vẫn còn thấy mình đang sống trong những dư âm của những ngày ở nhà. Những bữa cơm gia đình, những buổi chiều yên tĩnh, những cuộc trò chuyện giản dị… tất cả vẫn còn đọng lại trong tâm trí tôi. Có lẽ sau này tôi sẽ đi nhiều nơi hơn, gặp nhiều người hơn, và trải nghiệm nhiều điều mới mẻ. Nhưng dù thế nào đi nữa, tôi biết rằng nơi mình luôn muốn quay về vẫn là nhà. Và dù thời gian có trôi qua thế nào, những ký ức ấy  về ngôi nhà, về gia đình, về những ngày bình yên mà tôi vẫn sẽ nhớ mãi.

Don’t get older. I level up.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *