A special person in my life
A special person in my life
If one day I become a mother, would I be able to sacrifice my health, time, and even my own dreams for my children the way my mother has sacrificed for us? That question often lingers quietly in my mind whenever I look at the marks that time and life have left on her.
Because of caring for us, my mother has endured countless seasons of sun and rain. The hardships of life and the passing years have worn down her body and changed her appearance. Her hands, once soft, have become rough with time. Yet those rough hands have always been the warmest place for us, always there to protect and support us through every stage of our lives.
My mother has always been very frugal with herself. Every expense she spends on herself is carefully calculated. But when it comes to her children, she becomes incredibly generous. She always saves the best things for us, always worries about us, and thinks about our future in every little detail. Looking back, I realize that for so many years, she has rarely truly thought about herself. Meanwhile, there have been times when I have spent money carelessly, far more wastefully than the careful savings she has made.
What pains me the most is that my mother—who had gone more than twenty years without ever needing to go to the hospital—has now become much weaker after just one unexpected hospitalization and a period of physical therapy. Time suddenly feels as if it is moving faster for her, and I have begun to feel that the time we have with her may not be as long as it once seemed.
And here I am, still standing on my own path, moving forward slowly, step by step. I still have not done anything significant enough to repay the sacrifices she has made for us. I do not know what I can do to give back even a small part of what she has given to her children.
What I fear most is not how difficult the road ahead may be, but that I do not know when my mother will finally be able to enjoy the happiness and peace that should come from her children. I only hope that when that day arrives, there will still be enough time for me to tell her just how deeply grateful I am for everything she has done.
Nếu một ngày nào đó tôi trở thành mẹ, liệu tôi có đủ can đảm để hi sinh sức khỏe, thời gian và cả những ước mơ riêng của mình cho con cái như mẹ đã từng hi sinh cho chúng tôi không? Đó là câu hỏi lớn cứ lặng lẽ ở trong đầu tôi, mỗi khi nhìn lại những dấu vết mà thời gian và cuộc sống đã in lên mẹ.
Vì lo toan cho chúng tôi, mẹ đã đi qua bao nhiêu mùa nắng mưa. Thời gian và những nhọc nhằn đã bào mòn cơ thể mẹ, khiến dáng mẹ thay đổi, khiến đôi tay từng mềm mại trở nên thô ráp. Nhưng chính đôi bàn tay thô ráp ấy lại luôn ấm áp nhất, luôn là nơi chở che và nâng đỡ chúng tôi suốt bao năm tháng.
Mẹ sống rất tiết kiệm với bản thân mình. Từng đồng mẹ chi cho chính mình đều được tính toán cẩn thận. Nhưng khi dành cho con cái, mẹ lại hào phóng đến lạ. Mẹ luôn chọn những điều tốt nhất cho chúng tôi, luôn lo lắng, suy nghĩ cho chúng tôi từng chút một. Tôi chợt nhận ra, suốt bao năm qua, mẹ gần như chưa từng thực sự nghĩ cho bản thân mình. Trong khi đó, có những lúc tôi lại vô tư tiêu xài, hoang phí hơn rất nhiều so với những gì mẹ đã dành dụm.
Điều khiến tôi đau lòng nhất là mẹ – người đã hơn hai mươi năm gần như chưa từng phải bước chân vào bệnh viện – giờ đây chỉ sau một lần nhập viện đột ngột và một đợt vật lý trị liệu đã yếu đi thấy rõ. Thời gian dường như đang trôi nhanh hơn với mẹ, và tôi bắt đầu cảm nhận được rằng quỹ thời gian của mẹ không còn dài như trước nữa.
Còn tôi thì vẫn ở đây, vẫn loay hoay trên con đường của mình, tiến từng bước chậm chạp. Tôi vẫn chưa làm được điều gì đủ lớn để bù đắp cho những hi sinh của mẹ. Tôi không biết phải làm gì để có thể trả lại cho mẹ dù chỉ một phần nhỏ những gì mẹ đã dành cho chúng tôi.
Điều tôi sợ nhất không phải là con đường phía trước khó khăn đến đâu, mà là không biết đến khi nào mẹ mới có thể thật sự được hưởng một chút hạnh phúc, một chút an nhàn từ con cái. Và tôi chỉ mong rằng, khi ngày đó đến, thời gian vẫn còn đủ để tôi nói với mẹ rằng: con biết ơn mẹ nhiều đến nhường nào.
You May Also Like
I cried when Mom sent me this…
23/07/2025
Chỉ số MBTI, PHQ-9, GAD-7, EQ & IQ là gì? Cách tính và ý nghĩa chi tiết | Test các chỉ số cùng Mimi
10/08/2025